Đường Tăng

Jan 19, 2017 (TM)

Tôi gởi vào đây một truyện ngắn lạ, tựa như một ngụ ngôn, hư cấu theo Đường Tăng trong Tây Du Ký, và chỉ nói đến một điều về cõi Người và cõi Phật, nhưng ẩn sau đó không biết bao nhiêu ý nghĩa khác.

… “Ông thương người. Nhưng đêm nay, trước ranh giới cuối cùng của cõi Người và Phật, ông chợt hiểu ra cội rễ của tình thương ấy.”

Tống Mai

 

 

 

Đường Tăng
Trương Quốc Dũng

Đêm cuối cuộc trường chinh đầy gian khổ ngày mai vào yến kiến Như Lai để lên kiếp Phật Đường Tăng trằn trọc không sao ngủ được. Suốt cuộc đời tâm nguyện tới cõi này giờ đây khi sắp trút bỏ kiếp người ông bỗng thấy lòng day dứt.

Nhiều ngày nay thân thể Đường Tăng đã rã rời đầu óc mộng mị tay biếng lần tràng hạt. Tâm linh như muốn níu chân dừng lại. Máu ông nhức nhối thấm lần cuối qua tim cứa vào quá khứ đau xé. Ông nhớ tới những người sinh thành ra mình. Tình cha huyết mẹ tạo nên mà bao nhiêu năm nay ông không một lần thắp hương không một lần nhắc nhở.

Chặng đường dài tới đất Phật khiến trái tim ông dần chai sạn. Ông đã quá nhiều lần phải lạy lục cầu khẩn các thần lớn bé đã quá nhiều lần dẫm đạp lên xác máu yêu ma xa gần chỉ với mục đích: mau thành chính quả. Ông thương người. Nhưng đêm nay trước ranh giới cuối cùng của cõi Người và Phật ông chợt hiểu ra cội rễ của tình thương ấy. Mỗi lần cứu giúp con người ông chỉ thầm tính toán như xây thêm cho mình một bậc thang tới Phật đài.

Nhiều lần Đường Tăng đã tự hỏi tại sao nước mắt mình ngày càng lạnh giá. Giờ đây ông thầm biết trên con đường thỉnh kinh về cứu rỗi người đời ông đã dần dần xa lạ với con người.

Ông trở mình thở dài: không là người ta sẽ là ai? Yêu quái cản đường biết bao kẻ chính từ trên đây xuống pháp thuật vô biên ác nghiệt vô cùng. Ta nhập vào chốn ấy biết rồi thành Phật hay thành ma?

Đường Tăng chợt nhói trong tim. Ông khẽ rên lên hai tay ôm ngực. Mở mắt thấy các đồ đệ đang đứng bên gường nhìn ông lo âu. Cả ba hình như đều không ngủ.

Đường Tăng thở hắt: “Không sao đâu. Ta chỉ chợt nhớ tới ngày xưa“. Nói rồi lại nhắm mắt.

Nghe tiếng Ngộ Không: “Xin thầy đừng tự dối lòng. Thầy đang nhớ cả kiếp người – Đường Tăng rùng mình khi nghe giọng Ngộ Không quá u uất – Con từ đá sinh ra. Coi thường cả thần thánh yêu ma chỉ mong được thành người. Thầy đã là người lại tự bỏ mình đi tìm hồn phách khác. Đêm nay sao khỏi xót xa”.

Bát Giới cười khẽ: “Làm người có gì vui. Chúng ta đã dốc lòng theo đạo ngày mai được lên chốn thần tiên sung sướng biết bao nhiêu. Thầy đừng luyến tiếc“.

Sa Tăng an ủi:  “Thầy trò mình sắp hóa Phật mang đạo xuống khai sáng cho loài người. Công quả vĩ đại lắm!”.

Đường Tăng lắc đầu nằm im hồi lâu hai tay vẫn đặt lên tim mắt vẫn nhắm nước mắt trào ra ấm nóng lại. Rồi như trăng trối: “Ta ước gì đêm nay đừng sáng. Ta đau đớn cho mười mấy năm viễn du. Ngộ Không ơi! Một đời con mong được thành người thì bị bắt ép theo ta để thành Phật. Bát Giới tự dối mình là giác ngộ thật ra chỉ là đi tìm một chốn hoan lạc mới. Sa Tăng rời cõi u mê này sang cõi hoang tưởng khác mà lại hy vọng khai sáng cứu vớt con người”.

Ngộ Không sụp xuống nắm tay thầy nghẹn ngào: “Thầy đã nhận ra chân lý. Nhưng chậm quá rồi“.

Đường về. Qua sông. Thiên sứ vừa cười vừa chỉ cho Đường Tăng thấy xác ông đang trôi dạt dưới cầu.

Nhưng Đường Tăng đã không nghe thấy gì nữa. Đôi mắt vô hồn.

Trương Quốc Dũng, 1994

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *