Đường Mây trên Linh Quy Pháp Ấn – Tống Mai

March 16, 2016

 

 

Đường Mây trên Linh Quy Pháp Ấn
Tống Mai

Ở đây nhiều mây và sương mù, vì là “vân thâm xứ” nên bình minh và hoàng hôn huyền hoặc. Tự bao giờ những buổi bình minh và hoàng hôn là những níu gọi, những buổi đón ngày rạng và chiều buông trở nên hơi thở và tự lúc nào tôi học được cái thú và cái kiên nhẫn đợi chờ những mầu nhiệm ấy của đất trời. Mặt trời lên và xuống trên phương Đông, đỏ ối rực rỡ nhờ đậm đặc của mây bao gìơ cũng đẹp hơn bất cứ nơi nào. Tôi lớn lên với những buổi sáng đạp xe lên núi Ngự Bình đón bình minh với Ba tôi và các chị em tôi, thói quen đó trở thành một nỗi ám ảnh.

DC đang bão tuyết. Cuối đông rồi mà lại có trận gió hú kinh động đất trời, kinh động cả lòng người. Tôi cố tìm yên tĩnh và bất chợt đến chuyến đi của mình lên chùa Linh Quy ở B’lao tháng trước. Ta chỉ cần nhắm mắt nhớ đến buổi sáng trên sân mây của chùa là kéo được sự thanh tịnh trở về, tôi thầm nghĩ. Nhưng cái cuồng nộ của gió tuyết ngoài kia đang áp đảo cái u tịch của ký ức những giờ phút thinh lặng chờ mặt trời trong am mây ngủ đó. Gọi về một cảnh bình yên giữa bão táp cần sự tự tại của một thiên thần. Tôi kéo mành cửa xuống che cảnh tượng nghiêng ngả rồi ngồi xuống viết nhanh để gió ngoài kia không đuổi kịp. Chuyến đi lên chùa Linh Quy quay chậm trong đầu.

Buổi sáng khởi hành từ Sài Gòn, lên đến Bảo Lộc thì trời đã chiều, anh chị tôi chưa bao giờ đi nhưng may mắn đi đúng ngay con đường dẫn đến chùa. Tôi vừa nhìn hai bên đường vừa viết xuống hướng đi. Vào đến Bảo Lộc thì theo Quốc lộ 20 đường Trần Phú, rẽ phải vào Quốc lộ 55, đi ngang chợ Lộc Thành, qua cầu Đa Trăng, rẽ phải ở ngã ba hướng chùa Niết Bàn, đến ngã tư rẽ phải, rồi rẽ trái theo hướng thôn Văn Hóa của xã Lộc Thành. Từ thôn Văn Hóa, anh tôi lái thêm một quảng rồi rẽ vào một hẻm nhỏ bên trái, một đoạn nữa thì thấy bản chỉ lên chùa Linh Quy. Chúng tôi dừng lại trạm xe ôm bên đường rồi thuê xe lên núi. Chiều đó tôi được thấy trăng lên trên sân chùa. Chúng tôi về khách sạn ở Bảo Lộc, nghỉ qua đêm để sáng mai lên lại đón bình minh.

Bốn giờ sáng, trời còn đen đặc, con đường lên núi dốc đựng, nhỏ như làn chỉ nằm trong ánh trăng.  Chiếc xe ôm chở tôi lao đi trong đêm, cậu lái xe luôn miệng trấn an, em phải tốc độ nhanh để lấy đà leo dốc, cô đừng sợ nhé. Tôi nhắm mắt phó mặc cho đất trời, ôi, nếu té xuống dốc thì thôi cũng đành. Em tài chở tôi rất dễ thương, còn đi học, sáng sớm và chiều về thì làm nghề xe ôm chở khách lên núi. Cô đừng lo, em chạy quen rồi, nếu đi bộ lên núi phải mất nửa tiếng mà đường thì dốc cao không có sức để lên đâu. Làm sao tôi an tâm khi con đường chỉ rộng hơn bánh xe và đủ một xe lên thôi, nhưng tôi không dám nói gì sợ chia trí người lái không tập trung được lộn xuống núi thì chết. Đường lên còn chịu được, đường xuống khủng khiếp, tích tắc có thể nhào xuống núi dễ như chơi. Khi xe lên đến nơi, tôi thở phào thoát nạn, may quá, cô vẫn còn sống, tôi đùa với em tài.

Muốn đến Quán Chiếu Đường, chính điện của chùa, tôi phải đi bộ một đoạn theo con đường đất giữa đồi trà. Gọi là chùa nhưng có lẽ am thì đúng hơn, nhỏ và hoang sơ,  giống một Long Giáng hay Trà Am xưa, không vàng son điện ngọc … và đó là cái đẹp quí báu của chốn bồng lai này.  Khi tôi lên đến Quán Chiếu Đường (hay còn gọi là Cổng Trời), lát đát chỉ dăm ba người ngồi đợi trời sáng. Đêm đẩm sương, chúng tôi để giày dưới bậc cấp, chân trần chạm vào nền đá lạnh rùng mình. Tôi đã quen với cái lạnh của Bắc Mỹ, nên cái lạnh ở đây chẳng thấm gì, nhưng chị tôi dân Sài Gòn sụt sịt cảm lạnh ngay. Tôi leo lên cửa điện, chọn một điểm phía trái để có thể nhìn thấy mặt trời bên góc phải, thói quen nhìn mọi vật ở góc độ chênh nghiêng khi chụp hình cho tôi biết đây là nơi tôi muốn. Tôi khẽ khàng sửa soạn chân đứng, không dám gây tiếng động, chỉnh máy hình và đứng đợi. Còn sớm quá, nhưng tôi không tiếc chút nào sự sớm sủa của mình, chung quanh không bóng người, và cái đẹp là ở chổ đó, không người.  Trước mặt tôi là một sân chùa rộng và doi ra ngòai núi, có ba cánh cổng phỏng theo cổng Torii Gate tựa như trên núi Fuji của Nhật. Tôi gọi nó là vô môn quan, gateless gate, cổng không cửa đóng. Chiếc cổng làm nên biên giới giữa trần gian và chốn tôn nghiêm hướng ra núi rừng mây phủ bên dưới làm nên những cù lao bồng bềnh. Tất cả đều im lặng, trong bóng đêm, thắp sáng duy nhất là từ những cây đèn chung quanh sân và sao trên trời, một sự im lặng thiêng liêng.

Sáu giờ sáng, một người sa di lên mở cửa chánh điện, và đó cũng là lúc sân chùa bắt đầu tràn đầy người, họ ở đâu hiện ra nhanh thế. Nhưng tôi không bận tâm, chỉ tập trung vào khung mây trước mặt chờ ánh bình minh đầu tiên.  6:30 sáng thì ánh hồng hiện ra sau màng mây, và sự xôn xao bên dưới bắt đầu, ôi, cái thinh lặng biến mất, ai đã biến nơi chốn tu hành thanh tịnh này thành nơi du lịch thật buồn. Bầu trời biến chuyển từng giây phút, mặt trời sau mây, núi sau mây, rừng cây sau mây, còn tôi, tôi cũng đang ở trên một cụm mây và nghe lòng cuộn theo những đợt mây trước mặt.  Ước gì tôi không phải rời nơi đây để về lại “dưới đó”

Trời đã sáng hẳn, tôi nán lại một chốc rồi xuống núi ra về.
Trên đường về, lòng tôi, một nơi yên tĩnh, đang cố níu lấy đường mây.

Tống Mai
Virginia – Mar 15, 2017

 

 

 

 

 

 

 

 

One thought on “Đường Mây trên Linh Quy Pháp Ấn – Tống Mai

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *