Mẹ ơi! Có gì nhạt nhạt buồn buồn đang rơi – Tống Mai

Jan 28, 2016 (TM)

 

Mẹ ơi!
Có gì nhạt nhạt buồn buồn đang rơi …

Có gì mang màu trắng của mùa đông…đang rơi … và như thế tôi bắt đầu lọat hình vườn đào sau trận bão tuyết Jonas ở Washington DC của mình bằng một con chim nhỏ, bé tí ngơ ngác co ro đứng gọi mẹ trên mặt hồ đóng băng mà hai ngày trước tuyết đã phủ kín để rồi bất chợt đến bài thơ “Chiếc Xe Nôi” rất thương của nhà thơ Miyoshi Tatsuji bởi vì cái nhạt nhạt buồn buồn của trận tuyết hai hôm trước.

Tôi xuống vườn đào trên Tidal Basin của DC sau khi tuyết ngừng rơi. Vất vã lắm tôi mới vượt đựoc những bức tường tuyết bên lề xa lộ để vào vườn vì lối đi bộ vẫn chưa được dọn tuyết. Như một nghi thức, mỗi năm tôi xuống đây vào mùa xuân, mùa thu, mùa đông và sau khi tuyết rơi, đó là những mùa đẹp nhất trong năm khi cây phủ hoa, phủ lá vàng và khi trút lá hay phủ tuyết trắng. Sáng sớm nên trời xanh nhẹ một màu xanh ôn tồn mịn màng của trẻ sơ sinh, trên hồ không một bóng người, cái may mắn của người phó nhòm khi có cả một khung trời cho riêng mình.

Mẹ ơi!
Có gì nhạt nhạt buồn buồn đang rơi.
Có gì mang màu tím hoa tử dương …đang rơi.
Phiá cuối hàng cây xa.
Nơi gió thổi lạnh lùng.
Ngày đã về chiều.
Mẹ hãy đẩy xe nôi của con
về phía mặt trời, chiều đang nhuốm lệ.
Chiếc xe nôi cọc cạch cuả con.

Mẹ ơi!
con vẫn biết
con đường này xa xôi.
Không bao giờ chấm dứt.

(“Chiếc Xe Nôi” thơ Miyoshi Tatsuji
Nguyễn Nam Trân dịch)

Tống Mai
Virginia, Jan 28, 2016

 

Vườn anh đào sau cơn bão tuyết Jonas ở Washington DC
Photos: Tống Mai

Mẹ ơi! Có gì nhạt nhạt buồn buồn đang rơi. Photo: TốngMai
Mẹ ơi! Có gì nhạt nhạt buồn buồn đang rơi.
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Photo: TốngMai
Lunch. Photo: TốngMai

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *