Tôi thương mà em đâu có hay … – Tống Mai

Cái đẹp của những quán bên đường nghèo trống gió ở Huế.
Hình chụp khi loanh quanh vùng đồi núi của Huế hai tuần trước gần chùa Trà Am mà nhớ đến bài thơ tình thời chinh chiến thật hay của Quang Dũng.

Có điều gì trong thơ đeo đuổi mãi từ thuở còn đi học chép vào cuốn nhật ký của mình,
Hồn khách vương vài qua sợi tóc

Tôi thương mà em đâu có hay…

Tống Mai
July 1, 2011

a-maiasia2011-quan-ben-duong-p1

“Tôi khách qua đường trưa nắng gắt
Nghỉ nhờ đây quán lệch bốn tường xiêu”

a-maiasia2011-quan-ben-duong3

“Hàng của em chai lọ xác xơ nghèo
Tôi nhìn lại mảnh quần xưa đã vá”

QUÁN BÊN ĐƯỜNG
Quang Dũng

Tôi khách qua đường trưa nắng gắt
Nghỉ nhờ đây quán lệch bốn tường xiêu
Giàn mướp nghèo không hứa hẹn bao nhiêu
Mùa gạo đắt, đường xa trưa khách vắng
Em đắp chăn dày, tóc em trĩu nặng
Tôi mồ hôi ra ngực áo chan chan…
Đường tản cư bao suối lạ sương ngàn
Em mê sảng sốt hồng lên má đỏ
Em có một mình nhà hoang vắng quá
Mảnh chăn đào em đắp có hoa thêu
Hàng của em chai lọ xác xơ nghèo
Tôi nhìn lại mảnh quần xưa đã vá
Tôi chợt nhớ chúng ta không nhà cửa
Em tản cư, tôi là khách mười phương
Biệt cố đô cùng nhau từ một thuở
Lòng rưng rưng thương nhau quá dọc đường
Tiền nước trả em rồi trưa nắng gắt
Đường xa xa mờ mờ núi và mây
Hồn khách vương vài qua sợi tóc
Tôi thương mà em đâu có hay…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *